Điểm Tin Cập Nhật

0


     Tuyên Bố Của Các Tổ Chức Quần Chúng Việt Nam

Nhân dịp có cuộc gặp gỡ giữa Tổng Thống Barack Obama và Chủ Tịch Trương Tấn Sang tại Tòa Bạch Ốc, chúng tôi, đại diện những đoàn thể quần chúng Việt Nam ký tên dưới đây, xin đưa ra trước công luận Tuyên Bố này. 

Trong những năm gần đây, CHXHCN Việt Nam dã bị các tổ chức nhân quyền quốc tế có uy tín như Ân Xá Quốc Tế (AI), Hội Theo Dõi Nhân Quyền (HRW), Nhà Tự Do (Freedom House), Ủy Ban Hoa Kỳ Về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế (USCIRF), v.v… nhận diện là một trong những nứơc vi phạm nhân quyền tồi tệ nhất trên thế giới, và là kẻ thù của truyền thông điện tử toàn cầu (CPJ và RSF). Điều này cũng được xác nhận trong “Tuyên Bố của Mạng Lưới Bloggers Việt Nam” do 69 bloggers tại Việt Nam cùng ký tên (tính đến ngày 18/7/2013). 

Việc CHXHCN Việt Nam không tôn trọng các quyền tự do căn bản của công dân Việt Nam như đã được bảo đảm trong các văn kiện luật pháp nhân quyền quốc tế mà Việt Nam đã ký kết tham gia cho thấy Việt Nam không tôn trọng các cam kết quốc tế và không xứng đáng ngồi vào chiếc ghế thành viên Hội Đồng Nhân Quyền LHQ mà Việt Nam đang ứng tuyển. 

Từ những nhận định đó, chúng tôi, đại diện những đoàn thể quần chúng trong và ngoài Việt Nam, trước hết hoan nghênh tuyên bố của Tòa Bạch Ốc cho biết Tổng Thống Barack Obama sẽ nêu lên vấn đề nhân quyền trong buổi gặp gỡ Chủ Tịch Trương Tấn Sang. Chúng tôi kêu gọi cuộc thảo luận sẽ không dừng lại ở lời nói, và sẽ dẫn đến kết quả là chính quyền Việt Nam sẽ thực hiện những việc cụ thể như dưới đây:

1/ Hủy bỏ những điều khỏan gọi là “an ninh quốc gia”, đặc biệt là các điều 79,87, 88, 89 và 258 trong Luật Hình Sự hiện nay của Việt Nam.

2/ Thả tất cả các bloggers đang bị giam giữ (35 người theo con số của Reporters Sans Frontieres) chỉ vì đã nói tới những vấn đề đang tác hại đến đất nước, và do đó, không làm gì hơn là thực thi một cách hòa bình quyền tự do tư tưởng và tự do phát biểu ý kiến của họ.

3/ Trả tự do ngay lập tức cho những tù nhân lương tâm sau đây:

- Blogger Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, người mà chính Tổng Thống Barack Obama đã nhắc đến trong ngày Báo Chí Quốc tế năm ngoái, và là người mà hiện nay đang tuyệt thực đến ngày thứ 25 (tính đến July 17) tại trại giam số 6, tỉnh Ngệ An.

- Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, đã tuyệt thực 25 ngày (tính đến June 21);

- LM Nguyễn Văn Lý, một trong những tù nhân lương tâm nổi tiếng nhất tại Việt Nam;

- LS Lê Quốc Quân, một cựu Fellow của NED ở Washington DC, chuyên nghiên cứu về xã hội dân sự;

- Ông Trần Hùynh Duy Thức, một doanh nhân bị kết án 16 năm tù chỉ vì không chịu nhận những tội danh do chính quyền gán ghép;

- Bà Tạ Phong Tần, một cựu sĩ quan an ninh trở thành đối kháng, một người mà mẹ đã phải tự thiêu để đòi tự do cho con;

- Ba nhà hoạt động lao động, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh, những người muốn thành lập các nghiệp đoàn độc lập để bảo vệ công nhân;

- Hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ An Bình, không làm gì khác hơn là biên soạn những bản nhạc yêu nước;

- Các sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, bị giam giữ chỉ vì giải tuyền đơn đòi “Người Hoa, Hãy Về Nứơc”;

- Mục Sư Nguyễn Công Chính, bị giam giữ 11 năm vì giảng Thánh Kinh cho các sắc dân thiểu số tại Gia Lai, Kontum;

- Và, đặc biệt, tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu, một cựu sĩ quan Quân Đội VNCH, đã bị giam cầm suốt 35 năm qua, và đã bị mù vì mắc nhiều bệnh tật trầm trọng. 

4/ Tôn trọng quyền tự do tôn giáo bằng cách hủy bỏ tất cả những luật lệ giới hạn quyền hành đạo, ngưng can thiệp vào công việc nội bộ của các Giáo hội, và ngưng đàn áp các giáo sĩ và tín đồ.

5/ Trả tự do cho tất cả những tù nhân lương tâm hiện bị giam giữ vì lý do tôn giáo, dù họ là Cao Đài, Hòa Hảo, Đại Thừa, Tiểu Thừa Phật giáo (như trường hợp các tín đồ Phật Giáo Khmer Krom tại tỉnh Sóc Trang), Công giáo (như trường hợp Cồn Dầu, Đà Nẵng hay các sinh viên Công giáo tại Nghệ An)), các hệ phái Tin Lành (Evangelist, Mennonite, hay Tin Lành tại gia).
Việc Tổng Thống Barack Obama can thiệp một cách nghiêm chỉnh và mang lại kết quả cụ thể cho các tù nhân lương tâm trên đây sẽ cho thấy Hoa Kỳ tuân thủ cam kết của mình, luôn đặt dân chủ và nhân quyền, những hòn đá tảng của nền cộng hòa Mỹ, lên trên những toan tính lợi ích tầm thường, dù thương mại hay quân sự. Thực ra, dân chủ và nhân quyền không hề tác hại đến mối quan hệ lâu dài, mang tính chiến lược, vì một liên minh như thế, muốn được bền vững, phải được xây dựng trên những giá trị và niềm tin cậy chung. 

Chúng tôi mong rằng bản Tuyên Bố này được phổ biến rộng rãi trong cũng như ngoài Việt Nam. Chúng tôi kêu gọi các cơ quan truyền thông công cộng hãy giúp chuyển tải thông điệp này đến cộng đồng Việt Nam hải ngọai và cộng đồng quốc tế.

Việt Nam, ngày 22 tháng 7 năm 2013 

Những đoàn thể cùng ký tên:


- Đại Việt Cách Mạng Đảng (Đinh Quang Tiến, Đệ nhị Phó Chủ tịch)

- Đảng Dân Chủ Nhân Dân (Đỗ Thành Công, Phát ngôn nhân)

- Đảng Tân Đại Việt (Lê Minh Nguyên, Phó Chủ tịch)

- Đảng Việt Tân (Đỗ Hoàng Điềm, Chủ tịch)

- Họp Mặt Dân Chủ (Lâm Đăng Châu, TB Phối Hợp)

- Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc (Trần Quốc Bảo, Chủ tịch)

- Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (Nguyễn Bá Tùng, TB Phối Hợp)

- Nghị Hội Toàn Quốc Người Mỹ Gốc Việt (Nguyễn Ngọc Bích, Chủ tịch)

- Tập Hợp vì Nền Dân Chủ (Nguyễn Thể Bình, Đại diện)

- Trung Tâm Nhân Quyền Việt Nam, Paris (Trần Thanh Hiệp, Chủ tịch) 

- Việt Nam Quốc Dân Đảng (Trần Tử Thanh, Chủ Tịch, Hội Đồng Điều Hợp Trung Ương Hải Ngoại)

- Viện Quốc tế vì Việt Nam (Đoàn Viết Hoạt, Chủ tịch)
0

By Associated PressPublished: July 22


HANOI, Vietnam — One of Vietnam’s most prominent dissidents is on the 30th day of a hunger strike in protest against being held under solitary confinement, family members said Monday, casting fresh attention on Vietnam’s human rights record ahead of trip by the country’s president this week to the White House.
Nguyen Van Hai, also known as Dieu Cay, is serving a 12-year prison term for conducting “propaganda against the state” in relation to his blogging and citizen media activities. His case has been mentioned by President Barack Obama, whose administration is appealing for the release of political prisoners.
It is unclear whether human rights will be discussed in talks scheduled for Thursday between Obama and Vietnam’s President Truong Tan Sang. Administration officials have said in the past that closer ties between Vietnam, which shares U.S. concerns about China, would be difficult unless it release dissidents and loosens its grip on freedom of expression.
Hai’s son, Nguyen Tri Dung, said he was allowed to meet with his father for five minutes on Saturday at “Prison No. 6” in central Nghe An province. Earlier this month, his ex-wife visited and Hai was dragged away when he told her about his hunger strike.
“He is in a very serious condition, I could not recognize him, his face was color and he could not sit,” Dung told The Associated Press.
Dung and Hai’s ex-wife Duong Thi Tan were waiting outside the prison on Monday for talks with prison officials.
Prison authorities were not immediately available for comment.
Dung said Hai, 60, told him that he would continue his hunger strike until prosecutors responded to his complaints that he had been put in solitary confinement illegally.
Human Rights Watch said Monday it was concerned about Hai’s health.
“The government should also immediately release Dieu Cay without conditions, along with other prisoners held for exercising their rights to express their views and peacefully act on their beliefs,” it said in a statement.
Hai is one of Vietnam’s most well-known dissidents at home and abroad, and the co-founder of the Club for Free Journalists. The group was established in September 2007 to promote freedom of expression and independent journalism. He was first detained in 2007 as a result of his political views. His 12-year prison term began in September.
The U.S. administration has repeatedly called on Vietnam to allow freedom of expression in the communist country. The ruling party has shown few signs it is listening, apparently concerned that allowing greater political freedom would result in it losing power. The rapid spread of the Internet in the country has opened new avenues for dissent. So far this year, 46 people have been convicted and sentenced for dissident activities, many of them bloggers.
Copyright 2013 The Associated Press. All rights reserved. This material may not be published, broadcast, rewritten or redistributed.
0

Tôi là Điếu Cày

Tháng 7 22, 2013
Từ Linh
22/7/2013, ngày tuyệt thực thứ 30 của tù nhân lương tâm Điếu Cày, Nguyễn Văn Hải.
1.
Lạy Chúa tôi!
Con không nhận ra bố nữa rồi!
Bố đi không được nữa rồi, ngồi cũng không thẳng lưng được nữa rồi.
Trời đất ơi!
Bố phải lấy hai tay chống cằm cho cái đầu thẳng lên kìa, cho hơi thông lên cổ họng để bố thều thào cho con nghe rằng: bố sẽ tiếp tục tuyệt thực, thà chết, không chịu được bất công.
2.
Chuyện Điếu Cày không chỉ xúc động mà chấn động.
Đó là chuyện của vợ với chồng:
Ba người vợ của ba người chồng tù lương tâm ở cùng trại.
Đó là chị Dương Thị Tân, vợ Điếu Cày (bị kết án 12 năm tù vì tội tuyên truyền chống nhà nước), lặn lội từ Sài Gòn ra tận Nghệ An đến trại giam hai lần, 16/7 và 20/7, mà không được gặp, chỉ được đội mưa, hắt hủi, rồi lủi thủi ra về.
Đó là chị Nguyễn Thị Nga, vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa (bị kết án 6 năm tù vì tội tuyên truyền chống nhà nước), đi thăm chồng ngày 17/7 và được chồng thảng thốt báo tin Điếu Cày đã tuyệt thực 25 ngày.
Đó là chị Ngô Thị Lộc, vợ anh Nguyễn Kim Nhàn (bị kết án 5 năm tù vì tội tuyên truyền chống nhà nước) khi thăm chồng thấy chồng mặt mày bầm tím vì bị đánh đập trù dập.
Nếu đang có những tù nhân lương tâm dự khuyết thì cũng có những người vợ tù dự khuyết. Họ có nhiều điều để học hỏi từ những người vợ tù hiện tại này.
Đó là chuyện của con với cha:
Người con trai Nguyễn Trí Dũng, 27 tuổi, thương bố và biết hành xử, khôn ngoan không bị sập bẫy tuân thủ quản trại. Dũng xin mọi người hãy loan tin, tin dữ, để mọi người biết sự dữ đang đè bẹp sự thật và sự thiện.
Sẽ có nhiều người, kể cả những đại gia, ghen tị với Điếu Cày vì ông có được người con như thế.
Đó là chuyện bạn với bạn:
Người bạn tù Nguyễn Xuân Nghĩa thà chịu bịt miệng, đánh đập chứ nhất định không thể im lặng để Điếu Cày phải chết trong bóng tối bưng bít của tội ác.
Rõ là bạo lực không bẻ được người ngay, và rõ là bạo quyền đã cố tình im để giết.
Đó cũng là chuyện của những người dưng thân thiết:
Đó là Thuy Trang Nguyen, viết comment trên trang Basam, ngày 18/7:
“… Tôi đang làm hết sức mình, kêu gọi những đứa em bên Mỹ vào quảng bá tin tức Điếu Cày ở các nhà thờ Mỹ, xin chữ ký để vận động Nghị sĩ lên tiếng nói. Xin các bạn bên Úc, Pháp, Ba Lan… Hãy cùng nhau giúp một tay vận động cho các giới chức của mình, viết bài đăng lên báo nơi địa phương mình ở, viết blog quảng bá rộng tin tức Điếu Cày đang bị nguy hiểm vì tuyệt thực đã sang ngày 26 rồi. PLEASE PLEASE PLEASE!”
Đó là Muthuhanoi trên trang Basam, ngày 21/7:
“… hãy ra tay cứu vớt một con người có đầy khí phách của một anh hùng dân tộc Việt Nam – Anh Nguyễn Văn Hải tức Điếu Cày […] một người đã vì dân tộc Việt Nam mà bị giam cầm và khủng bố tàn bạo…”
Đó là Lê Bình Nam trên trang Basam, cùng ngày 21/7:
“Chưa bao giờ dân tộc Việt Nam lại chịu cảnh nhục nhã đớn đau như thế này: người dân chống bọn bành trướng xâm lược Đại Hán lại chịu cảnh biệt giam tù đày, bọn tham quan cúi đầu khom lưng thì vênh vang áo mão rượu thơm thảm đỏ.”…
Nhìn thấy những con người có tâm tình chân thật và thống thiết như thế ai lại không thấy tim mình thắt lại, ngực mình đau đau, cần phải hít một hơi, thật sâu.
3.
Điều kỳ diệu là vai trò của những người phụ nữ ở đây.
Bản năng và trực giác của phụ nữ khiến họ phản ứng rất nhanh và chính xác, không cần qua khâu “kiểm dịch” nhiều lúc mất thì giờ của cái đầu lý luận mà các bậc trí thức thường mắc phải.
Nguyễn Huy Thiệp từng tin rằng đất nước này còn ít nhiều tử tế là nhờ tính nữ của những người nữ.
Cũng có thể nói quá lên rằng “phụ nữ sẽ cứu thế giới”, giống như cái đẹp, hay văn hóa, sẽ cứu thế giới, ít nhất là nhanh hơn cái đúng, cái thiện.
Nhưng,
chẳng lẽ chúng ta lại thua kém lòng dũng cảm của người tù Nguyễn Xuân Nghĩa, người đã dám thét lên cho mọi người biết Điếu Cày đang tuyệt thực, dù sau đó là bị bịt miệng, lôi đi, trừng phạt. Chẳng lẽ ở ngoài trại tù, chúng ta lại không thể thét lên cho thế giới nghe điều tương tự?
Chẳng lẽ các đấng mày râu lại cứ kể các phụ nữ một mình lặn lội thân cò giữa cánh đồng chết toàn trị, còn mình thì cứ ung dung đi xơi tái những con cò, những con gà móng đỏ, những con “ghệ”, trên bàn nhậu, trong quán, trong khách sạn đèn mờ mờ?
Xin thêm: Đừng để chế độ toàn trị giúi đầu anh em xuống lỗ đàn bà và chỉ chú trọng đến những gì quanh đó.
Còn lâu toàn trị mới dẹp bỏ mại dâm vì đó là nơi xả xú bắp tuyệt hảo – giống như Bắc Hàn sẽ không bao giờ từ bỏ những event hoành tráng đầy tiếng hát và hoa, để che tiếng súng, tiếng búa, tiếng giết người và tiếng thét la ở ngay sau sân nhà.
Không xả được vào gái, xin lỗi, thì đàn ông dứt khoát sẽ đập, sẽ đá, sẽ đánh và đạp đổ Đảng lúc nào cũng giả vờ cấm đụ! Xin lỗi.
4.
Không phải tình cờ mà báo The Economist gọi nhà thơ Nguyễn Chí Thiện là Solzhenitsyn của Việt Nam [i] khi ông mất năm 2012.
Nguyễn Chí Thiện đã liều lĩnh chấp nhận tù tội, đọa đầy và cả cái chết để đưa tập thơ 400 bài vào tòa Đại sứ Anh Quốc tại Hà Nội ngày 16/7/1978, cách đây đúng 35 năm và sáu ngày, để thế giới biết đến bóng tối dày đặc của tù ngục cộng sản Việt Nam.
Cũng không phải tình cờ mà từ 1958 đến 1968 Solzhenitsyn đã viết – và sẵn sàng chịu trừng phạt vì viết – Quần đảo Ngục tù để vạch trần trước công luận thực tại nhà tù cộng sản Liên Xô.
Từ 22/6/2013, Điều Cày đã tuyệt thực, đến nay là ngày thứ 30, và sẵn sàng chấp nhận cái chết cho mọi người biết đến sự bất công, vô lý, vô sỉ không thể tưởng tượng được của hệ thống nhà tù cộng sản Việt Nam thời hiện đại.
Có nơi nào không, tội ác và trừng phạt không dính líu gì với nhau. Dù không có tội, người tù vẫn cứ bị trừng phạt!?
Có nơi nào không, cai tù bắt tù nhân nhận tội mình không hề phạm. Không nhận thì bắt biệt giam ba tháng!?
Có nơi nào không, người tù tuyệt thực bị bỏ mặc, sống chết mặc bay; tin về cuộc tuyệt thực bị giấu nhẹm, bị bóp méo, bị bác bỏ; và ai mạnh dạn lên tiếng thay cho bạn tù thì bị bịt miệng, bị trừng trị.
Luật gì thế? Luật của mafia, của bọn cướp của giết người man rợ vô lý vô nhân?
So như thế nhiều khi đã là xúc phạm mafia hay trộm cướp! Trộm cướp nếu xuất phát từ nỗi đau nghèo khó thì vẫn còn tính người đâu đó. Cai tù cộng sản xuất phát từ quyền lực chia nhau. Mà quyền lực tuyệt đối thì làm con người hư hoại đến tuyệt đối!
5.
Đương nhiên, vài trăm tờ báo và nhà đài nhà nước không nói một câu nào!
Nhưng chẳng lẽ 70.000 nhà báo Việt Nam không đọc báo mạng à!?
Chẳng lẽ họ có đọc mà cứ ngậm miệng để ngày mai bình thản đi làm à!?
Chẳng lẽ họ cứ ngậm miệng đi làm và cứ viết những chuyện lăng nhăng nhạt nhẽo theo đơn đặt hàng được chỉ đạo từ trên, còn sự thật đắng ngắt thì lại bị nén chặt trong bụng à!?
Tôi không tin họ mất hẳn lương tri. Họ viết thì biết thế nào là láo và thế nào là thật, như biết thế nào là đúng chính tả và không sai văn phạm.
Hãy tưởng tượng sẽ có một ngày nào đó hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn nhà báo nộp đơn nghỉ việc vì không chịu nổi sự cắn rứt của lương tâm.
Đó sẽ là ngày đại phúc.
Và họ sẽ gia nhập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do!
Cũng vậy, chẳng lẽ hàng triệu đảng viên không đọc báo mạng à!?
Chẳng lẽ họ sợ đọc thì ruột gan ngứa ngáy cắn rứt khó xử nên thôi cứ giả vờ như không hay biết à!?
Tôi không tin họ mất hẳn khả năng suy nghĩ. Đã biết nghĩ thì ắt biết thế nào là ngụy biện mờ đục cong queo, thế nào là thẳng thắn trong veo.
Hãy tưởng tượng một ngày nào đó có hàng chục, hàng trăm rồi hàng ngàn đảng viên ra khỏi Đảng, trả lại huân chương, tiền thưởng, bằng khen… để không thấy nhục vì đồng lõa.
Đó sẽ là ngày đại phúc.
Và họ sẽ trở thành những đảng viên tự do!
Có người bảo “tôi ở trong guồng máy để thay đổi guồng máy từ trong ra ngoài.”
Nói thì dễ. Lưu Hiểu Ba cũng từng viết về hiện tượng này, nhưng ông cho rằng đó chỉ là ngụy biện, là trấn an lương tâm. Rút cuộc, họ chỉ tiếp tục nuôi dưỡng chế độ bằng sự thỏa hiệp, và luôn luôn “cạo gió” lương tâm bằng cách thủ dâm tư tưởng rằng: tôi đang tìm cách thay đổi nó từ bên trong. Thân tôi ở Tào nhưng lòng tôi bên Lưu Bị! Họ cho rằng: càng lên cao tôi càng nhập sâu, càng dễ nối kết trong với ngoài làm cuộc chuyển đổi hòa bình. Chuyển đâu chẳng thấy, chỉ thấy họ giàu thêm và ngày càng có nhiều thành phần trẻ vào Đảng chỉ để vinh thân phì gia.[ii]
Thôi, cho em xin! Hãy thẳng thắn nhìn vào chính mình! Ai làm thật thì chẳng nói. Thằng hay nói thường chẳng làm! Xin lỗi.
6.
Chắc chắn cộng đồng sẽ lên tiếng, sẽ hành động, nhiều hơn những gì đã làm khi Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực.
Vì lần này còn cấp bách hơn rất nhiều:
Cù Huy Hà Vũ kết thúc tuyệt thực vào ngày 21/6, tại Trại giam Số 5, tỉnh Thanh Hóa, thì ngay ngày sau đó, 22/6, Điếu Cày đã bắt đầu cuộc tuyệt thực tại Trại giam Số 6, tỉnh Nghệ An.
Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực 25 ngày và kết thúc, trong khi mọi người chỉ được biết Điếu Cày tuyệt thực khi cuộc tuyệt thực đã bước vào ngày thứ 25!
Có nghĩa là trong 25 ngày trước đó, thay vì được dư luận quốc tế chú ý, Điếu Cày đã tuyệt thực trong âm thầm, thế giới bên ngoài không ai hay biết.
Đến khi mọi người biết thì sức lực anh đã kiệt quệ rồi, đi không được nữa rồi.
Vì vậy cần hành động rất nhanh, để bù lại khoảng thời gian đã mất, và vì sức lực của Điếu Cày đang lụi tàn cũng rất nhanh.
7.
Sẽ rất ý nghĩa nếu chị Nguyễn Thị Dương Hà, vợ người tù lương tâm Cù Huy Hà Vũ, lên tiếng ủng hộ tinh thần và cùng đồng hành với các chị Dương Thị Tân, Nguyễn Thị Nga, Ngô Thị Lộc, và những chị khác có chồng đang bị đọa đầy trong tù vì lương tâm.
Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, chị Phạm Thanh Nghiêm, tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm, anh Đỗ Thành Công, cựu thẩm phán Phan Quang Tuệ, chị Trần Khải Thanh Thủy, anh Tưởng Năng Tiến, các anh chị ở Little Saigon, ở Adelaide, Canberra, anh Nguyễn Văn Dũng cùng nhóm viết Tâm Thư của anh Nguyễn Xuân Diện và bằng hữu, các nhân sĩ trí thức của trang Bauxite Việt Nam, rất nhiều tác giả đã viết những bài tâm huyết, đông đảo những anh chị khác tham gia cuộc vận động dư luận bằng nhiều cách ở khắp nơi, từ Úc đến Mỹ, Ba Lan, Tiệp Khắc…, 33 học giả quốc tế gửi thư cho lãnh đạo Việt Nam bày tỏ quan ngại… họ đã là những cá nhân tạo nên cơn sốt truyền thông, kích hoạt hàng loạt những phản ứng dây chuyền, góp phần rất lớn vào kết quả của đợt đấu tranh cho Cù Huy Hà Vũ.
Chúng ta có thể tiếp tục tin vào sự tự phát của những cá nhân khác, và của những nhóm người có cùng mục tiêu, gắn kết chặt chẽ, có kỹ năng, có điều kiện, có tổ chức và có ý tưởng. Đó là những đơn vị phản ứng nhanh, trong khi cộng đồng hải ngoại nói chung sẽ là người hỗ trợ.
Hãy nghĩ “TÔI LÀ ĐIẾU CẦY” để thấy mình là một với anh.
Hãy dành một ngày, ba ngày, một tuần để là Điếu Cày, để sống như Điếu Cày, tuyệt thực như Điếu Cày, bất khuất như Điếu Cày, quyết chí như Điếu Cày cho công lý hiển lộ.
8.
Tôi vào mạng tìm chữ “PR stunts”, và đọc được 100 hình thức PR ngoạn mục trong thế kỷ vừa qua. Từ một số những hình thức tạo dư luận gây sốc và gây sốt này, xin phép có vài tưởng tượng như sau cho cuộc vận động dư luận vì Điếu Cày. Rất nhiều đề nghị là không tưởng, nhưng trong việc sáng tạo không tưởng của người này có thể gợi mở tưởng tượng của người khác và ngọn đèn trên đầu có thể bất ngờ sáng lên:
Sẽ có 30, hay 300, hay 3000 người, xếp thành một hàng dài, ôm bình bát khất thực. Họ đi 70 cây số, từ Nghệ An đến Trại tù Số 6. Lại có 300, hay 3000 người khác cùng đi đường dài tới Nhà Trắng, hoặc đi khất thực quanh Quốc hội các nước Úc, Mỹ, Pháp, Canada, Đức, Tiệp Khắc, Ba Lan. Họ không xin ăn, họ xin chữ ký. Quần chúng cũng có thể bỏ vào bình bát mỗi người một đồng, để dùng cho những hoạt động kế tiếp khi đoàn người đến đích.
Lại có hàng ngàn người nắm tay nhau đứng bao vây tòa đại sứ hay lãnh sự quán Việt Nam ở Canberra, Sydney, Melbourne, Adelaide, ở San Francisco, Los Angeles, Houston, Paris, Berlin, Praha, Moscow, Bắc Kinh… trong nhiều giờ để lên tiếng cho Điếu Cày…
Những nghệ sĩ tạo hình sẽ làm 300 tượng Điếu Cày cỡ người thật bằng thạch cao hay bằng giấy bồi và mang ra làm một cuộc sắp đặt trước tháp Eiffel ở Paris. (Về vụ này xin nhờ các nghệ sĩ tạo hình và yêu dân chủ như Đỗ Trung Quân, và các nhà phê bình mỹ thuật góp ý.) Cũng có thể dùng tượng “Bịnh” trong bộ Sinh Lão Bịnh Tử của Lê Thành Nhơn – diễn tả một người chỉ còn da bọc xương, xương sườn nhô ra như vòng cung ôm lấy khoảng không ổ bụng – làm biểu tượng chiến dịch “Tôi là Điếu Cày!”
Lại có những triệu phú viết thư gửi chính phủ Mỹ, đồng gửi báo chí thế giới, đề nghị đổi tên Washington DC thành Washington Điếu Cày trong 24 giờ đồng hồ, với số tiền là 1 triệu đô cho mỗi tiếng. Nếu điều đó quá không tưởng, thì 1000 người, 10.000 người hay 100.000 người sẽ “tràn ngập” Washington, mặc áo mang dòng chữ “I AM DIEU CAY” và phổ biến poster có dòng chữ “Washington DC = Washington Dieu Cay”.
Lại có những ngọn đèn không tắt. Mỗi người ủng hộ có thế đóng 1 USD để trang trải chi phí lắp một ngọn đèn, tiền điện, sắp đặt, bảo trì… hàng chục ngàn ngọn đèn sẽ sáng rực hàng đêm, cho tới ngày Điều Cày ngưng tuyệt thực.
Lại có những mạnh thường quân đồng loạt gửi thư đề nghị mua huyệt mộ tại các nghĩa trang dành cho người có công nhất của nhân loại, huyệt mộ này sẽ mang tên Điếu Cày và để dành cho ông nếu chẳng may ông chết vì tuyệt thực.
Những nghệ sĩ vĩ cầm, hồ cầm, đại hồ cầm sẽ mang đàn ra quảng trường ở Vienna, ở Berlin, ở Paris, hay ở giữa Hà Nội (nghệ sĩ Tạ Trí Hải đã từng nhiều lần kéo vĩ cầm xuống đường cùng Hà Nội), tại Saigon, Nghệ An, hoặc ở ngay cổng Trại tù Số 6… như Mischa Maisky đã cầu nguyện bằng nhạc của Bach trong Tổ khúc dành cho hồ cầm, cung Sol trưởng [iii] giữa một thánh đường.
Lại có 30 phụ nữ tự nguyện chụp hình nude, (dùng tay hoặc phụ liệu che chỗ kín), nhưng “chỗ ấy” thì mặc quần có hình ổ khóa to, để tỏ thái độ “tuyệt tình” – không biểu tình thì không làm tình[iv] – nếu chồng mình là nhà báo, nghệ sĩ, trí thức, cán bộ nhà nước biết chuyện Điếu Cầy mà cứ im thin thít trước cái chết cận kề của người tù lương tâm, và vẫn cứ đòi… làm tình bình thường!
Lại có những người thay nhau tự nguyện nhốt mình và tuyệt thực trong những chiếc cũi dựng lên tại những địa điểm trọng yếu trong ba ngày, một tuần.
Lại có một nhóm bạn lập trang blog dieucaytuyetthuc, họ đếm từng ngày tuyệt thực, kể lại lại câu chuyện về Điếu Cày, cập nhật từng ngày những cuộc đấu tranh, những lời phát biểu, kết nối những hoạt động vì Điếu Cày…
Còn nhiều nhiều nữa những hình thức vận động dư luận mà nhiều người sẽ nghĩ ra, khả thi hơn, thuyết phục hơn.
Dư luận thế giới giữa trùng trùng thông tin luôn cần những cú hích truyền thông, những thông điệp ngắn [sound bite] nhưng nghe là nhớ, đầy hình tượng và ấn tượng, để thông tin được lên báo, lên TV, lên mạng, lên miệng người nghe, và từ đó khiến giới chức có thẩm quyền không thể không lên tiếng.
9.
Nếu cần một chính nghĩa thì có thể nói đấu tranh bênh vực Điếu Cày – một tù nhân lương tâm mà sự chính trực không ai có thể nghi ngờ, trừ những kẻ dối trá – là một cuộc đấu tranh rất chính đáng.
Nếu có ai đó còn nghi ngại, còn chưa tin điều gì, có lẽ chỉ cần nhớ rằng: Giữa những thông tin của một bên là người con trai và người vợ của Điếu Cày vừa dũng cảm vừa chịu thương chịu khó, và của một bên là những cán bộ trại giam và hệ thống truyền thông nhà nước chuyên xuyên tạc sự thật, chúng ta chỉ được chọn một trong hai.
Và nếu anh chết, cái chết của anh rất có thể sẽ làm rất nhiều người trong chúng ta mất ngủ nhiều ngày, vì chúng ta có thể đã vì chủ quan vô tình mà hành động chưa đủ nhanh, hoặc vì đã thản nhiên, bất động, thụ động, đã cứ làm khán giả, chờ xem có ai đó làm gì ngoài kia, thay vì tự ra lệnh cho mình hành động trong điều kiện cho phép.
Khi đấu tranh chỉ được thực hiện vào “giờ rảnh” thì kết quả cũng sẽ cầm chừng, và nếu soi lại, sẽ thấy không xứng đáng với sự hy sinh cả đến tính mạng của một người dám mất hết mà không hề vì quyền lợi cá nhân.
Điếu Cày, anh chỉ đơn giản nói rằng “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” và bị đầy đọa đến gần chết. Anh chỉ đơn giản muốn bảo vệ tổ quốc cho mọi người.
Vì vậy, cũng là hợp lý và hợp tình khi thấy rằng bổn phận của chúng ta cũng là góp sức bảo vệ anh.
Cấp bách lắm rồi, con đã không nhận ra cha nữa rồi.
© 2013 Từ Linh & pro&contra


[i] The Economist, số ra ngày 13/10/2012. Bài báo kể lại chuyện này:
Nguyễn Chí Thiện giấu 400 bài thơ trong áo. Thời điểm là ngày 16/7/1979, tức hai ngày sau ngày kỷ niệm phá ngục Bastille [Cách mạng Pháp 1789]. Với Nguyễn Chí Thiện, đó là ngày tự do. Ông chạy băng qua cổng tòa đại sứ Anh ở Hà Nội, băng qua người gác cổng, đòi gặp đại sứ. Người gác cổng không thể ngăn ông. Trong khu tiếp khách, vài nhân người Việt ngồi tại bàn. Ông giằng co với họ, đẩy họ sang một bên, đạp đổ cả cái bàn. Trong phòng thay quần áo cạnh đó, một cô gái Ăng-lê đang chải tóc, sợ quá cô đánh rớt cả chiếc lược. Nghe tiếng động, ba người đàn ông Ăng-lê chạy ra, ông vội đưa tập bản thảo cho một trong số họ. Rồi bình tĩnh trở lại, ông chấp nhận bị bắt.
Bài báo cũng trích đoạn thơ sau đây của Nguyễn Chí Thiện:
Đảng đầy tôi trong rừng
Mong tôi xác bón từng gốc sắn
Tôi hóa thành người săn bắn
Và trở ra đầy ngọc rắn, sừng tê
Đảng dìm tôi xuống bể
Mong tôi đáy nước chìm sâu
Tôi hóa thành người thợ lặn
Và nổi lên ngời sáng ngọc châu.
[ii] Liu Xiao Bo, No Enemies, No Hatred, 2012, chương “The Spiritual Landscape of the Urban Young in Post-Totalitarian China”, trang 47-57.
[iii] Xem “Mischa Maisky plays Bach Cello Suite No.1 in G (full)” trên mạng Youtube.
[iv] Cách đấu tranh này đã được phụ nữ Liberia, do bà Leymah Gbowee lãnh đạo, áp dụng hiệu quả. “No peace, no sex” không hòa bình thì không làm tình, không yên thì không yêu. Bà Leymah cũng từng nói trước mặt nhà độc tài Charles Taylor rằng:
“[… ] Chúng tôi đã quá mệt mỏi vì chạy trốn rồi […]
Chúng tôi không muốn thấy con cái mình bị hãm hiếp nữa
Hôm nay, chúng tôi cất tiếng nói để bảo vệ tương lai con cái mình.
Vì chúng tôi, người giữ giềng mối của xã hội, tin rằng mai này con cái chúng tôi sẽ hỏi:
“Mẹ ơi, trong thời kỳ đen tối đó, mẹ đã làm những gì?”
Vui lòng chuyển đến Tổng thống Liberia thông điệp này.”
(Trích từ bài “Ngủ trên giường, cởi truồng giữa chợ” đăng trên Damau.org, ngày 19/11/2011)
© 2013 Từ Linh & pro&contra
0
Trần Trung Đạo
Một đức tính của Mandela có lẽ sẽ mãi mãi gắn liền với lịch sử nhân loại là đức tính khoan dung. Khi còn trẻ Mandela là một thanh niên rất hiếu động đã từng là võ sĩ quyền Anh, luôn phát biểu với giọng sách động nhưng những suy nghiệm trong 27 năm tù đã làm ông thay đổi.
Nelson Mandela là người sáng lập quốc gia Nam Phi dân chủ, giống như George Washington của Mỹ, Giuseppe Garibaldi của Ý hay Símon Bolívar của châu Mỹ La Tinh, nhưng khác họ, Nelson Mandela đạt đến dân chủ không bằng những cuộc chiến tranh đẫm máu.
Các cựu tù nhân khi nắm được quyền lực thường đi tìm những kẻ đã từng hại mình, Mandela cũng đi tìm nhưng khác ở điểm không phải để kể tội, trả thù mà để tha thứ.
Giữa một xã hội đầy những hố sâu ngăn cách, mục tiêu hòa giải mà Mandela chủ trương và thành công như nhân loại biết hôm nay không phải là con đường tráng nhựa rộng thênh thang nhưng đã trải qua nhiều khó khăn, chướng ngại đến nỗi đã phải bị gián đoạn nhiều lần. Chữa một vết thương trên da thịt đã khó nói chi chữa lành một căn bịnh tinh thần thấm sâu vào trong máu hơn nửa thế kỷ, như trường hợp của Nelson Mandela, hẳn còn khó hơn nhiều.
Nelson Mandela chịu đựng cả hai, thân thể và tinh thần, nhưng ông đã tự chữa lành bịnh của mình và dùng phương thuốc bao dung như hành trang lên đường chữa trị căn bịnh của đất nước ông. Tiến trình hòa giải đầy thử thách đó bắt đầu từ chính Nelson Mandela.
Người kêu gọi hòa giải trước hết phải hòa giải được với chính mình, nếu không, đó chỉ là khẩu hiệu tuyên truyền chính trị được dùng để lừa gạt người khác.
Để ghi nhận những đóng góp vô giá của ông đối với Nam Phi và nhân loai, Đại hội đồng Liên hiệp quốc biểu quyết chọn ngày 18 tháng Bảy, sinh nhật ông làm Ngày Quốc Tế Nelson Mandela.
0
VRNs (22.07.2013) – Việt Nam – Hôm nay một số gia đình tù nhân lương tâm đã cùng ký tên trên một lá thư kêu cứu gởi đến tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, người sẽ tiếp đón Chủ tịch nước Việt Nam vào ngày 25.07.2013 sắp tới.
Gia đình các tù nhân lương tâm xin Tổng thống yêu cầu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và nhà nước Việt Nam trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm đang bị giam giữ, trước khi Mỹ đặt bút ký quan hệ đối tác với Việt Nam. Xin Tổng Thống đòi hỏi Việt Nam phải tôn trọng khát vọng dân chủ, nhất là thực thi thể chế dân chủ đích thực trong tiến trình gia nhập vào Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP). Xin Tổng thống chỉ đến thăm Việt Nam trong điều kiện có chuyển hướng sâu sắc về nhân quyền và dân chủ.
Các gia đình cùng ký tên là gia đình của các tù nhân lương tâm: Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha và Đinh Nhật Uy, Tạ Phong Tần, Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải và Lê Quốc Quân.
VRNs xin trân trọng giới thiệu lá thư này đến quý vị.
———-
Việt Nam, ngày 22 tháng 7 năm 2013


Kính Gửi: Ngài Barack Obama
Tổng Thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ
Kính Thưa Ngài,
Chúng tôi, những người ký tên dưới đây là gia đình những nạn nhân của chính sách đàn áp nhân quyền thô bạo của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam mà ông Trương Tấn Sang là Chủ Tịch Nước.
Chúng tôi được biết là Tổng Thống có cuộc gặp gỡ và trao đổi về tình hình nhân quyền với ông Trương Tấn Sang vào ngày 25 tháng 7, tại Tòa Bạch Ốc. Để cuộc trao đổi có kết quả, nhất là phía ông Trương Tấn Sang đáp ứng những đề nghị từ phía Tổng Thống và Lưỡng Viện Quốc Hội, chúng tôi trân trọng đề nghị:
1. Tổng thống yêu cầu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và nhà nước Việt Nam trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm đang bị giam giữ, trước khi Mỹ đặt bút ký quan hệ đối tác với Việt Nam. Đã nhiều lần chính quyền Mỹ coi vấn đề tôn trọng nhân quyền là điều kiện quan trọng và cần thiết để Việt Nam tiến xa hơn nữa trong quan hệ đối tác chiến lược với Mỹ. Đây là cơ hội tốt nhất để Tổng thống yêu cầu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm đang bị giam giữ phi lý và phi pháp, trước khi Mỹ đặt bút ký quan hệ đối tác với Việt Nam, như Tổng thống Thein Sein của Miến Điện đã cam kết và thực hiện việc trả tự do các tù nhân lương tâm, khi nối lại quan hệ bình thường với Mỹ và các quốc gia tự do hồi năm 2012.
2. Tổng Thống đòi hỏi Việt Nam phải tôn trọng khát vọng dân chủ, nhất là thực thi thể chế dân chủ đích thực trong tiến trình gia nhập vào Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP). Một Việt Nam độc lập và dân chủ sẽ không chỉ giúp phát triển mối bang giao tốt đẹp giữa hai quốc gia mà còn là điều kiện cần thiết để góp phần tạo sự ổn định và thịnh vượng trong khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Hơn lúc nào hết, chúng tôi mong đợi Tổng Thống Obama đòi hỏi Việt Nam phải tôn trọng khát vọng dân chủ, nhất là thực thi thể chế dân chủ đích thực trong tiến trình gia nhập vào Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà Việt Nam đang thương thảo với Hoa Kỳ.
3. Tổng thống chỉ đến thăm Việt Nam trong điều kiện có chuyển hướng sâu sắc về nhân quyền và dân chủ. Theo lời mời của chính quyền Việt Nam, Tổng thống dự tính viếng thăm Việt Nam nhân tham dự Thượng Đỉnh Đông Á tại Vương Quốc Brunei vào tháng 11 năm 2013, chúng tôi mong mỏi Tổng thống sẽ là vị nguyên thủ đến viếng thăm một Việt Nam trong điều kiện có sự chuyển hướng sâu sắc về nhân quyền, dân chủ và những thân nhân của chúng tôi được đón tiếp Ngài trong khung cảnh dân chủ và tự do này.
Chúng tôi xin bày tỏ lòng cảm ơn sâu xa của chúng tôi về những sự quan tâm của Tổng Thống và quý quốc về tình hình vi phạm nhân quyền tại Việt Nam, đặc biệt là đối với những tù nhân lương tâm đang bị giam giữ  một cách phi lý, phi pháp chỉ vì họ bày tỏ lòng yêu nước và khát vọng nhân quyền một cách ôn hòa, bất bạo động.
Ký Tên

Nguyễn Trí Dũng, con nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải
57 Pham Ngoc Thach  – Phòng 31 – Quận 3 – TP HCM

Gia đình Luật Sư Lê Quốc Quân
Phòng 504, nhà số 9, Tổ 64, P. Yên Hòa, Q. Cầu Giấy, TP Hà Nội

Gia đình Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ
24 Điện Biên Phủ, Quận Ba Đình, TP Hà Nội

 Gia đình Đinh Nguyên Kha và Đinh Nhật Uy
Số 584, Phường 6, Thành phố Tân An, tỉnh Long An

 Gia đình Nguyễn Phương Uyên
Thôn Lâm Giang, Xã Hàm Trí, H. hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận

Gia đình Tạ Phong Tần
Phường 1, Tp Bạc Liêu, tỉnh Bạc Liêu

Gia đình Phêrô Hồ Đức Hòa
Xóm 4 xã Quỳnh Vinh – huyện Quỳnh Lưu – tỉnh Nghệ An.

Gia đình Phêrô Đặng Xuân Diệu
Xóm 4 xã Nghi Đồng – huyện Nghi Lộc – tỉnh Nghệ An.

Gia đình ông Nguyễn Hữu Cầu
67 Tân Thới Nhất, Khu Phố 7, Phường Tân Thới Nhất, Q.12 TP.HCM

Gia đình nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa
828 Trường Chinh – Quán Trữ, Huyện Kiến An – Tỉnh Hải Phòng

Gia đình Trần Thị Thúy
Ấp Long Thái, xã Long Khánh , huyện Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp

Bùi Thị Thúy, con ông Bùi Văn Trung, chị của Bùi Văn Thâm
 Ấp Phước Hòa, xã Phước Long, huyện An Phú, tỉnh An Giang

Chiêm Thị Tường Mạnh , Vợ Đoàn Huy Chương
A1/27 Ấp 1, Nguyễn Cú Phú, Xã Tân Kiên, Huyện Bình Chánh, TP HCM

Chu Văn Nghiêm, Bố của Antôn Chu Mạnh Sơn
Xóm 12B Phúc Thành – huyện Yên Thành – tỉnh Nghệ An.

 Dương Mạnh Hùng, con của Mục Sư Dương Kim Khải
 67/2/6 đường số 6, khu phố 8, phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân, TP HCM

Đậu Văn Lai, Bố của Antôn Đậu Văn Dương
Xóm 4 xã Nam Lộc – huyện Nam Đàn – tỉnh Nghệ An.

Đinh Thị Oanh, vợ của Phêrô Nguyễn Xuân Anh
Xóm 4 xã Nghi Phú – TP Vinh – tỉnh Nghệ An

Gia đình Đỗ Thị Minh Hạnh
 11 bis, Nguyễn Thị Minh Khai, Huyện Di Linh, Thị Trấn Di Linh, Tỉnh Lâm Đồng

Đỗ Văn Phẩm, Cậu của Paulus Lê Văn Sơn
Thôn 2 – Trinh Hà, Hoàng Trung – Hoàng Hóa – Thanh Hóa
Nguồn :VRNs 
^Xem Lại Trên